Loading...

 “Anh ơi, em không giỏi gì cả.”

Lứa tuổi
chông chênh nhất của đời người thường là tầm tuổi 30. Nhất là những ngày cuối
năm, thường mỗi người sẽ có xu hướng tự mình nhìn lại đoạn đường đã qua. 

Ra trường
10 năm rồi, khi nhìn trên facebook thì bạn bè cùng trang lứa nhiều người đã
thành đạt, có nhà, có xe ô tô, có này có kia … còn mình thì vẫn bế tắc, loay
hoay trên con đường sự nghiệp, đến một khoản tiết kiệm ra hồn cũng chẳng có.
Cảm giác nhìn thấy ai cũng giỏi và cảm giác mình nhỏ bé trong bất cứ tập thể
nào là một loại cảm giác tệ hại nhất của đời người.

Có những em
học hành rất tốt, ra trường tự tin hiên ngang với kiến thức của mình nhưng một
thời gian bị vùi dập thì bỗng dưng ngơ ngác, suốt ngày ủ rũ, nghi ngờ chính
kiếm pháp của mình rèn luyện xưa nay, trong công sở không dám nói, không dám
sáng kiến, không dám phát biểu và chuỗi ngày đau thương cứ thế miên viễn xót
xa.

Đôi dòng tâm sự cho những ngày cuối năm -  “Anh ơi, em không giỏi gì cả.”
Đôi dòng tâm sự cho những ngày cuối năm –  “Anh ơi, em không giỏi gì cả.”

Thật ra trừ những bọn phông bạt, thổi nến online suốt ngày tỏ ra
thành đạt, giàu sang thì cũng có nhiều các bạn trưởng thành và phát triển thật
sự trên con đường họ đi. Nhưng em không thể hiểu được những gian khổ mà họ đã
phải trải qua trên chặng đường của mình, tòa nhà càng cao chọc trời xanh thì
cái nền móng phải càng cắm sâu xuống đất đen, có những đêm không thể ngủ và có
những điều không thể kể. 

Chả có ai
giàu thật sự mà lên tivi bô bô dạy cách làm giàu, sác-siết gì đấy cũng chỉ là
chương trình văn nghệ phục vụ cho các cháu đang nhìn đời màu hồng. Tin hay
không thì tùy. Người giàu họ sợ kể chuyện quá khứ, đơn giản vì họ sợ nhắc lại
những thời khắc kinh hoàng đã phải trải qua để có được tài sản kếch xù hôm
nay. 

Đến một lứa
tuổi các em sẽ hiểu năng lực chỉ là một phần chứ không quyết định sự thành
công, cái chúng ta có thể làm được là cố gắng hết khả năng mà thôi. Thế nên mới
có câu “Thiên thời, địa lợi, nhân hòa” – thiếu một yếu tố là thiếu hết. Khi em
bất lực và cảm thấy rằng “sao em không giỏi gì cả?” thì tôi đây khuyên em hãy
bắt đầu RESET ĐỜI MÌNH bằng những việc nhỏ, những kế hoạch nhỏ. Một khóa học
ngắn ngày, một quyển sách đọc dở dang, một bài tập thể dục… là những thứ em cần
phải hoàn thành. Trong cuộc việc hãy thu nhỏ các mục tiêu để từ từ tìm về mục
đích. 

Và hãy nhớ,
tuyệt đối đừng tỉ tê, than vãn, giải thích với ai vì điều này hoàn toàn vô
nghĩa. Chỉ có mình mới có đủ năng lực để vuốt ve vết thương của bản thân. Kể về
thất bại là đặc quyền của những người đã thành công. Cái chúng ta cần là bắt
tay vào việc, đắp ngọn núi của đời mình dù chỉ là bằng từng muỗng đất. Cứ đi
rồi sẽ tới, muốn đạt được ước mơ thì ngừng mộng mơ. 

Như tôi đã
nói ở trên, phước phận mỗi người mỗi khác vì thế đem ra so sánh chỉ làm cho em
thêm mệt mỏi, không ai biết được ngày mai thế sự xoay vần thế nào. Bí ẩn của
tương lai chính là chất xúc tác cho chúng mình phấn đấu. Chắc chắn em phải giỏi
một thứ gì đó chỉ có điều em chưa nhận ra. 

Kiêu ngạo
là đặc sản của người trẻ, hãy cầu thị và ngừng tinh tướng vì 10 năm qua biết
đâu em đã bỏ qua rất nhiều người thầy bởi thói quen trả lời người khác “Biết
rồi, biết rồi”, khi người khác không còn muốn chỉ bảo em thì khi ấy bi kịch đã
chính thức bắt đầu.

Tập trung
vào mục tiêu đời mình, đừng nhìn ngang nhìn dọc. Đó là lý do muốn con ngựa muốn
chạy đúng đường thì người phu xe phải che 2 bên cạnh mắt cho ngựa không phân
tâm. Cái gì đã qua thì cho qua, đừng gặm nhấm thất bại nữa vì không ai có thể
thắng trong cuộc đua mà suốt ngày nhìn vào gương chiếu hậu. 

Đừng chơi
với bọn bạn hay nhắc về thất bại của em, hãy chơi với người lớn và thành đạt,
trân trọng những lần gặp mặt họ và cố gắng nghe thật nhiều, đừng chen ngang khi
người lớn nói chuyện. Khờ dại mấy rồi cũng sẽ lớn lên, tin anh đi.

Những người
khôn lanh, nhanh nhẹn, tinh tế kia cũng đều có những ngày khốn đốn, bất lực và
thất bại, đều từng trải qua những đêm vô định trong nước mắt. Chỉ có điều họ
không kể trên Facebook thôi.

“Nếu có một vị Phật trong quá khứ và một vị Phật trong tương lai, thì ngay trong mùa xuân này, trong ngày Tết hôm nay, cũng có một vị Phật trong giây phút hiện tại”… 

(Sư ông Làng Mai)

Nguồn: Nguyen Khanh (Anh Ba Sài Gòn)


Loading...


Đôi dòng tâm sự cho những ngày cuối năm – “Anh ơi, em không giỏi gì cả.”
| Songhaysongdep.com